2
Tôi vẫn đánh giá thấp Chu Duy. Nó ở lỳ nhà tôi cả một tuần. Tuần đó, tôi bị nó làm phiền đến mức muốn tuyệt giao luôn. Ngày nào cũng kể với tôi về cô gái tên Trần Viên Viên tốt thế nào, hay thế nào, cứ như đang tẩy não tôi vậy. “Tốt thế thì sao mày không tự mà theo đuổi đi?” Tôi thật sự muốn bịt miệng nó lại. Đàn ông sao mà nói lắm thế! “Không được, tao không thích kiểu đó, tính cậu ấy giống đàn ông quá。” “Hừ...” Tôi lườm nó một cái, “Thế mày nghĩ tao thích kiểu đó sao?” “Mày còn chưa yêu bao giờ, lỡ đâu thích thì sao?” “Không có lỡ đâu thằng kia!” “Văn Tu, mày có phải là anh em tao không, anh em gặp khó khăn, mày không giúp. Tuyệt giao đi!” “Được thôi.” “Chính mày nói đó!” Chu Duy kích động lắm, trông như sắp khóc... Cái thằng đa sầu đa cảm này... “Người khác nói đó.” Tôi kiềm chế cơn tức trong lòng. “Thế mày có giúp tao không đây?” “Giúp...” Vì sự bốc đồng nhất thời đó mà tôi tự trách bản thân hàng trăm lần. Những ngày sau đó, Chu Duy chuyển đến học cùng trường tôi. Ngày nào nó cũng lải nhải bên tai tôi. “Được rồi được rồi, nếu tôi có cơ hội gặp cô ấy, tao sẽ theo đuổi, được chưa?” “Anh em, tao tin mày!” Và cơ hội đó thật sự đến với một cách không thể lường trước... Vì sắp đến kì thi đại học, tôi phải chuyển trường về Thành Đô để tiếp tục học tập. Cuối cùng, tôi gặp được Trần Viên Viên. Cô ấy lại còn là bạn cùng bàn của tôi. Tôi nhìn cô ấy sau giờ học nằm gục trên bàn ngủ say như ch.ết, còn chảy cả nước miếng mà suy ngẫm. Đây là người mà Chu Duy bảo là khi ngủ siêu đáng yêu sao? Đáng yêu là ngủ như ch.ết, mặt đỏ ửng, mắt lim dim, nước miếng chảy cả lên đồng phục của tôi sao? Sao cậu ấy ngủ được hay vậy? Giờ nghỉ 10 phút mà cũng ngủ được đến thế sao? Còn nữa, cậu ấy chẳng nói được lời nào, tám phần là bị câm rồi. Chu Duy có ý gì đây? Muốn tôi dành nửa đời còn lại bên cạnh làm miệng cho Viên Viên sao? Vô lý... Tôi đời này chắc chắn không bao giờ thích kiểu con gái như vậy. Tôi yên lặng làm bài của mình, Viên Viên xoay người trở lại, đột nhiên có cảm giác mát mát, mềm mềm trên tay tôi. Nhìn xuống, là tóc của Viên Viên. Tóc cậu ấy sao mà dài thế? Tôi cúi xuống liếc một cái, nhìn tiếp xuống nữa, ước chừng tóc Viên Viên dài đến tận eo. Eo? Khi tôi nhìn thấy eo cậu ấy, trong lòng bỗng dưng nóng lên. Tôi lập tức quay mặt đi. Cậu ấy sao... sao áo lại ngắn thế, eo cũng lộ ra ngoài. Thật không biết xấu hổ! Tôi cúi đầu tiếp tục làm bài. Lần lượt có người đến hỏi bài tôi, các nam sinh khi đến đều ít nhiều dừng ánh mắt trên người cậu ấy vài giây. Tôi thật muốn đánh thức Viên Viên, cậu ấy ngủ thế này, trông ra thể thống gì chứ. Bị người ta nhòm ngó lợi dụng mà không biết. Nhưng, giây tiếp theo, nghĩ lại, chuyện này thì liên quan gì đến tôi? Tôi thở dài, tiếp tục cúi đầu làm bài. Nhưng một bài toán đơn giản, đọc đi đọc lại mấy lần mà vẫn không hiểu? Không ổn! Viên Viên làm tôi mất tập trung. Suy nghĩ hồi lâu, tôi vẫn cởi đồng phục của mình ra đắp lên cho cậu ấy. Đắp xong, trong lòng tôi mới an ổn lại. Kết quả, cô ấy chỉ ngoan ngoãn được vài phút, vì nóng quá mà tự tay kéo áo khoác ra. Ừm, eo lại lộ ra ngoài. Phiền thật! Một buổi trưa thôi, tôi chắc phải đắp áo khoác cho Viên Viên chín chín tám mốt lần. Đến cuối cùng, tôi không biết mình đang làm cái gì nữa. Khi cậu ấy tỉnh lại, còn viết trên giấy nháp hỏi tôi: “Sao hôm nay nóng thế, không mở điều hòa hả, lớp trưởng?” Vừa mới tỉnh ngủ, gương mặt cô ấy đỏ hây hây, tóc cũng rối bù. Tôi nhìn cô ấy, bỗng cảm thấy hình như có gì đó trong lòng tôi cũng rối lên. “Điều hòa hỏng rồi, chịu khó chút đi.” Tôi viết một câu lên giấy. Đúng vậy, cậu ấy hình như không nói được, giữa chúng tôi đều dùng giấy nháp để giao tiếp. Viên Viên chẳng nghi ngờ tôi chút nào. Cuối cùng còn xé mấy tờ giấy nháp, làm thành một cái quạt. “Thế này nhé, cậu cứ làm bài đi, tớ quạt cho cậu. Nhìn cậu mồ hôi nhễ nhại thế kia kìa.”Hẹn Ước Bên Anh
Hẹn Ước Bên Anh - Chương 38
🙏❤️
Nhờ bạn mở 1 link để đọc tiếp
TruyenHub miễn phí 100%. Thỉnh thoảng mời bạn mở giúp 1 link để trang có kinh phí duy trì máy chủ & ra chương mới. Chỉ cần MỞ link, KHÔNG phải mua gì!
Mở link là chương hiện ra ngay. Cảm ơn bạn đã ủng hộ 💛
Nghe truyện
Cỡ chữ
18
Giãn dòng
1.9
Nền đọc
Phông
Danh sách chương
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 1
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 2
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 3
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 4
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 5
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 6
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 7
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 8
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 9
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 10
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 11
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 12
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 13
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 14
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 15
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 16
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 17
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 18
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 19
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 20
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 21
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 22
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 23
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 24
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 25
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 26
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 27
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 28
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 29
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 30
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 31
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 32
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 33
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 34
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 35
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 36
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 37
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 38
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 39
- Hẹn Ước Bên Anh - Chương 40