Website Đọc truyện chữ, truyện dịch, truyện convert, truyện full hay nhất
Bìa truyện Kim Lồng Thán - Thập Tứ Châu

Kim Lồng Thán - Thập Tứ Châu

Tác giả: Thập Tứ Châu
Trạng thái: Hoàn thành
Độ dài: 11 Chương
0 lượt xem 0 đánh dấu
0.0/5 (0 đánh giá)
Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ hay online. Truyện Kim Lồng Thán - Thập Tứ Châu là một truyện online của tác giả Thập Tứ Châu sáng tác thuộc thể loại Ngược, Tiên Hiệp, Huyền Huyễn, Dị Giới, Kiếm Hiệp, Ngôn Tình, Sủng, Trọng Sinh, Cổ Đại, Truyện Ngắn, với diễn biến, nội dung truyện rất hấp dẫn và cuốn hút. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới đầy sự sáng tạo mới lạ, những tình tiết đặc sắc, giúp bạn có những trải nghiệm thích thú, mới lạ hơn.

Truyện Chữ Truyện Kim Lồng Thán - Thập Tứ Châu được cập nhật nhanh và đầy đủ nhất tại TruyenHub. Bạn đọc đừng quên để lại bình luận và chia sẻ, ủng hộ TruyenHub ra các chương mới nhất của truyện Truyện Kim Lồng Thán - Thập Tứ Châu.
Nghe ta đồng ý, trên mặt Bệ hạ vừa hiện lên nét cười, đột nhiên lại ho khan dữ dội.  Đợi cơn ho dịu đi đôi chút, Ngài lại nhìn về phía thiếu niên đang đứng cạnh mình - người mà Ngài muốn ta bầu bạn, "Các con lui ra trước đi."  Cha ta mím môi, đặt bàn tay ta vào tay Thái t.ử.  Thái t.ử vành mắt đỏ hoe, đưa tay về phía ta.  Ta ngoan ngoãn nắm lấy tay huynh ấy, đi được vài bước lại ngoảnh đầu nhìn lại. Chỉ sợ cha và Bệ hạ đàm đạo quá lâu, món bánh Quế Hoa mà A ma (bà ngoại) làm sẽ bị huynh trưởng tham ăn của ta lén lút ăn sạch mất.  Thế là ta cất tiếng nhắc nhở: "Cha ơi, lát nữa chúng ta phải về nhà ăn bánh Quế Hoa đó nhé."  Cha ngoảnh lại nhìn ta, không nói lời nào. Hồi lâu sau ông mới khẽ gật đầu. Ta lại vui vẻ dắt tay tiểu ca ca bước ra ngoài.  Vừa bước khỏi cung T.ử Thần, tiểu ca ca liền ngồi bệt xuống bậc thềm trước điện. Huynh ấy cúi gầm mặt, âm thầm lau nước mắt. Chẳng trách Hoàng đế Bệ hạ nói huynh ấy hay khóc nhè.  Nam nhi lúc đau lòng thường không thích để người khác nhìn thấy dáng vẻ chật vật của mình. Vì vậy ta không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh huynh ấy.  Ước chừng huynh ấy đã khóc đủ rồi, ta mới khẽ chọc vào cánh tay huynh ấy. Huynh ấy sụt sịt mũi, quay sang nhìn ta.  Ta giơ tay áo lau nước mũi cho huynh ấy. Huynh ấy có chút ngượng ngùng né tránh, "Ta... thực ra ta không hay khóc đâu."
Bình luận truyện (0)
để bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!