Tim Dung Yên đập nhanh, mặt đỏ bừng vội vàng rụt tay về.
Trong đầu cô lúc này lại xuất hiện một suy nghĩ kỳ lạ: Lại mặc đồ màu tím rồi. Không thể để Giang Ngự Hàn nhìn thấy được. Huống chi, Giang Ngự Hàn còn biết giở trò lưu manh, chứng tỏ tình trạng của anh rất ổn. Nằm xuống chiếc giường nhỏ bên cạnh, Dung Yên nhẹ nhàng chớp mắt với Giang Ngự Hàn: “Em ngủ trước đây, chúc anh ngủ ngon.” Ánh mắt anh lạnh lẽo: “Lại đây.” Như một phản xạ tự nhiên, Dung Yên bật dậy khỏi giường. Ôi trời! Cô thật sự ghét cái phản xạ này của mình. Cố tình nằm xuống lần nữa, cô nghĩ thầm, dù sao bây giờ Giang Ngự Hàn cũng không làm gì được cô. Nở nụ cười nhàn nhạt, Dung Yên khách khí nói: “Anh có chuyện gì thì cứ nói thẳng.” Vẻ mặt anh kiêu ngạo lạnh lùng: “Anh đã nói rồi.” Dung Yên giả ngây: “Thật sao? Sao em không biết nhỉ?” Giang Thiếu gọn gàng dứt khoát nói hai chữ: “Hôn anh.” Trái tim nhỏ bé của Dung Yên khẽ lỡ nhịp, ký ức về Giang Ngự Hàn trước đây hiện về. Anh luôn bá đạo, mạnh mẽ, không bao giờ để cô có cơ hội thương lượng. Cô mím môi, giọng có chút khàn khàn: “Không hôn, em muốn đi ngủ.” Tuyệt vời! Trước đây cô chưa từng có cơ hội từ chối Giang Ngự Hàn, giờ cuối cùng cũng đến lượt cô làm chủ. Bị từ chối, Giang Thiếu không nổi trận lôi đình, anh chỉ lặng lẽ nhìn cô. Ban đầu Dung Yên còn giả vờ không để ý, nhưng đã mười phút trôi qua, anh vẫn chăm chú nhìn cô, khiến cô bắt đầu cảm thấy sụp đổ. Vốn dĩ cô không hề buồn ngủ mà ánh mắt như thiêu đốt của anh lại cứ nhìn cô, làm sao cô ngủ được? Nhưng Dung Yên không nhượng bộ, cô nhắm mắt lại, cố gắng ép mình ngủ. Nửa tiếng trôi qua, ánh mắt của anh vẫn không hề rời đi. Dung Yên bật dậy khỏi giường, bực bội hỏi Giang Ngự Hàn: “Anh nhìn mặt em có ra bông hoa nào không?” Giang Thiếu vẫn giữ nguyên vẻ cao ngạo lạnh lùng, không trả lời câu hỏi của cô, tiếp tục nhìn cô chằm chằm. Hai tay Dung Yên siết chặt thành nắm đấm. Nếu Giang Ngự Hàn không phải bệnh nhân, cô thật sự muốn đánh anh một trận. Cô xuống giường, bước đến trước mặt Giang Ngự Hàn, vẻ mặt như thể sẵn sàng hy sinh. Dù An An đã bốn tuổi, nhưng cô hầu như chưa từng chủ động hôn Giang Ngự Hàn. Là người hay ngại ngùng, cô chỉ dám nhắm mắt lại, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn thoáng qua như chuồn chuồn lướt nước lên trán anh. Chậm rãi đứng thẳng người dậy, Dung Yên đỏ bừng mặt, trừng mắt nhìn Giang Ngự Hàn. “Ngủ đi.” Giang Thiếu trầm ngâm: “Sao lại là màu tím nữa?” Dung Yên dùng hai tay che khuôn mặt nóng bừng, tức giận nói: “Em thích màu tím, không được sao?” “Được.” Dung Yên: “...” Nhanh như chớp, cô quay về chiếc giường nhỏ, còn kéo chăn trùm kín đầu. Cô cảm thấy, Giang Ngự Hàn vừa tỉnh lại tuy không còn bá đạo như trước đây, nhưng lại càng giỏi giở trò lưu manh. “Em hiểu lầm gì sao?” Dung Yên lập tức lật chăn, hỏi Giang Ngự Hàn: “Hiểu lầm gì?” “Hôn lên trán không tính.” Ánh mắt người đàn ông dừng trên đôi môi đỏ mọng của cô. Ý tứ rõ ràng như vậy, nhưng Dung Yên giả vờ không hiểu. Cô nhẹ nhàng nói: “Dù sao em cũng đã hoàn thành nhiệm vụ, ngủ hay không tùy anh. Em thì nhất định phải ngủ.” May mà sáng mai cô không có lịch trình, nhưng buổi chiều và tối đều kín lịch. Là một diễn viên hạng bét, cô chỉ cần chăm chỉ là không thiếu việc làm. Dù vậy, tất cả đều là tiền mồ hôi nước mắt. Trong cơn mơ màng, cô cũng không biết mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Có lẽ vì Giang Ngự Hàn đã tỉnh lại, lại ở ngay bên cạnh cô, nên đêm nay cô không gặp ác mộng. Tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, Dung Yên lập tức nhìn sang Giang Ngự Hàn nằm bên cạnh. Không kịp chuẩn bị, ánh mắt lạnh lùng của anh đã chiếu thẳng vào cô, khiến Dung Yên rụt cổ lại. "Anh... không phải cả đêm không ngủ đấy chứ?" "Ừm, vợ không hôn anh, anh không ngủ được." Gương mặt nhỏ nhắn của Dung Yên lập tức đỏ bừng: “...” Nhìn thấy quầng thâm dưới mắt Giang Ngự Hàn, cô cảm thấy mình như kẻ có tội. Làm sao có thể để nhan sắc thần tiên ngàn năm của anh lại có khuyết điểm như vậy được chứ? Sau khi rửa mặt, Dung Yên còn đắp một miếng mặt nạ để dưỡng da. Là một diễn viên, cô phải dựa vào gương mặt để kiếm sống mà. Cô bưng chậu nước, mang theo một miếng mặt nạ, bước đến trước mặt Giang Ngự Hàn. Giang Thiếu ngay lập tức trở nên cảnh giác, nghiêm nghị hỏi: “Em định làm gì?” Dung Yên cười tươi rói: “Em giúp anh rửa mặt và dưỡng da chứ sao! Anh xem, toàn suy nghĩ tiêu cực, đến mức có cả quầng thâm mắt rồi.” Giang Ngự Hàn: “...” Sớm muộn gì anh cũng sẽ khiến cô hối hận vì đã không chịu hôn anh. Anh rất hợp tác khi rửa mặt, nhưng lúc Dung Yên định đắp mặt nạ cho anh thì anh lại cực kỳ không phối hợp. Khuôn mặt đẹp như tranh cứ xoay tới xoay lui, khiến Dung Yên phát cáu. “Giang Ngự Hàn, đừng nhúc nhích. Ngoan nào, chỉ một chút thôi…” Tiếng gõ cửa vang lên dữ dội, làm Dung Yên giật mình, khiến miếng mặt nạ trên tay rơi xuống gối. “Mau mở cửa! Mau mở cửa!” Nghe giọng nói đó, Dung Yên biết ngay là ai. Cô đặt miếng mặt nạ về chỗ cũ, chỉnh lại chăn cho Giang Ngự Hàn rồi mới đứng dậy mở cửa. Không buồn để ý đến Dung Yên, Giang Ngọc Uyển lao thẳng đến giường bệnh. Cô ôm chầm lấy Giang Ngự Hàn, vừa cười vừa khóc: “Anh ba, cuối cùng anh cũng tỉnh rồi.” Giang Ngự Hàn lạnh lùng ngắt lời cô: “Đừng chạm vào tôi, tránh xa tôi ra.” Dung Yên vội khóa cửa lại, nhanh chóng đi đến bên giường, giải thích với Giang Ngự Hàn: “Đây là em gái của anh, Giang Ngọc Uyển. Dù là anh em cùng cha khác mẹ nhưng quan hệ của hai người khá tốt, nên em ấy hơi xúc động thôi.” Trên mặt Giang Ngự Hàn hiện rõ vẻ khó chịu, anh nghiêm giọng nói với Dung Yên: “Đưa cô ấy đi chỗ khác.” Tôn trọng ý muốn của bệnh nhân, Dung Yên mất khá nhiều sức mới kéo được Giang Ngọc Uyển ra xa. Giang Ngọc Uyển buồn bã nói: “Anh ba, em là Uyển Uyển đây, anh thật sự không nhớ em sao?” “Ừm, đừng lại gần tôi, giữ khoảng cách an toàn hai mét.” Nghe xong lời này, Giang Ngọc Uyển càng buồn hơn, quay sang hỏi Dung Yên: “Chị dâu, vậy anh ba có nhớ chị không?” Dung Yên lắc đầu: “Không nhớ, may mà còn có giấy đăng ký kết hôn. Nếu không anh ấy chắc chắn cũng không để chị lại gần.” Vừa dứt lời, Giang Ngự Hàn liền nói nhẹ nhàng: “Vợ, em vẫn chưa hôn anh.” Giang Ngọc Uyển như bị dọa cho đứng hình: “...” Dung Yên rất muốn khâu miệng anh lại: “...” May mắn thay, Giang Ngự Bạch đến kịp thời để phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng. Khi Giang Ngự Bạch kiểm tra tình trạng cho Giang Ngự Hàn, Giang Ngọc Uyển ở bên cạnh khóc lóc thảm thiết: “Anh tư, anh ba không nhớ em nữa. Còn bắt em đứng cách anh ấy hai mét, nhưng lại đòi chị dâu…” Chữ hôn còn chưa kịp thốt ra, miệng Giang Ngọc Uyển đã bị Dung Yên bịt lại. Dung Yên mỉm cười nhẹ nhàng: “Uyển Uyển, đừng làm phiền anh tư em kiểm tra cho anh ba nữa.” Giang Ngọc Uyển chỉ biết nhìn Dung Yên đầy ấm ức. Lúc này, Chu Mại mang bữa sáng đến. Sau bữa sáng, xác nhận tình trạng của Giang Ngự Hàn đã ổn, Dung Yên dự định về nhà nghỉ ngơi. Cô hoàn toàn yên tâm giao Giang Ngự Hàn Lcho Châu Mại chăm sóc. Đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của Giang Ngự Hàn, trái tim nhỏ bé của Dung Yên khẽ lỡ nhịp. Cô bỗng thốt lên: “Anh ngoan nhé, tối nay em quay xong sẽ đến thay ca.” “Ừm.” Chu Mại cảm thấy mình như kẻ thế thân: “...” Giang Ngự Bạch và Giang Ngọc Uyển thì lại thấy mình bị phát cẩu lương: “...” Vừa bước ra khỏi bệnh viện, chuẩn bị gọi xe, Dung Yên bỗng bị đánh mạnh vào gáy, cả người ngã xuống và hoàn toàn mất ý thức.Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa
Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 24: Vợ không hôn anh, anh không ngủ được
🙏❤️
Nhờ bạn mở 1 link để đọc tiếp
TruyenHub miễn phí 100%. Thỉnh thoảng mời bạn mở giúp 1 link để trang có kinh phí duy trì máy chủ & ra chương mới. Chỉ cần MỞ link, KHÔNG phải mua gì!
Mở link là chương hiện ra ngay. Cảm ơn bạn đã ủng hộ 💛
Nghe truyện
Cỡ chữ
18
Giãn dòng
1.9
Nền đọc
Phông
Danh sách chương
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 1: Li hôn đi, em không muốn làm thế thân nữa
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 2: Anh điên rồi
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 3: Tối nay anh muốn thế nào cũng được
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 4: Cô mang thai rồi
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 5: Muốn?
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 6: Anh nhất định làm em hài lòng
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 7: Giang Thiếu rất tức giận
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 8: Giang phu nhân đang xót anh sao?
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 9: Giang Ngự Hàn hơn anh cả trăm lần
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 10: Tại sao phải giấu anh
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 11: Có làm em đau không?
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 12: Kỷ niệm một năm ngày cưới
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 13: Vạn vạn sủng ái
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 14: Bé con đừng sợ
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 15: Anh giúp em gội đầu được không
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 16: Mẹ ơi, mau trở về
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 17: Em là vợ anh sao?
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 18: Rất đau
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 19: Xấu hổ
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 20: Mất trí nhớ
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 21: Ngoại tình
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 22: Vợ ơi, muốn ngắm em
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 23: Bá khí bảo vệ chồng
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 24: Vợ không hôn anh, anh không ngủ được
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 25: Bảo bối
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 26: Anh sẽ từ từ dạy em
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 27: Mang thai đứa thứ hai
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 28: Anh hợp tác một chút được không
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 29: Thật là quá đáng
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 30: Em không được phép giở trò lưu manh
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 31: Vợ à, em thật dịu dàng
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 32: Kiểm hàng
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 33: Ngoại tình
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 34: Thật thô lỗ
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 35: Màu hồng
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 36: Đã tìm được rồi
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 37: Tôi không thể kiểm soát chính mình
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 38: Tắm chung
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 39: Dỗ dành
- Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa - Chương 40: Bất ngờ