Website Đọc truyện chữ, truyện dịch, truyện convert, truyện full hay nhất
Bìa truyện Mây Xanh Không Rơi - Mộ Tư Tại Viễn Đạo

Mây Xanh Không Rơi - Mộ Tư Tại Viễn Đạo

Trạng thái: Hoàn thành
Độ dài: 14 Chương
0 lượt xem 0 đánh dấu
0.0/5 (0 đánh giá)
Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ hay online. Truyện Mây Xanh Không Rơi - Mộ Tư Tại Viễn Đạo là một truyện online của tác giả Mộ Tư Tại Viễn Đạo sáng tác thuộc thể loại Ngược, Tiên Hiệp, Huyền Huyễn, Dị Giới, Kiếm Hiệp, Ngôn Tình, Sủng, Trọng Sinh, Khác, với diễn biến, nội dung truyện rất hấp dẫn và cuốn hút. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới đầy sự sáng tạo mới lạ, những tình tiết đặc sắc, giúp bạn có những trải nghiệm thích thú, mới lạ hơn.

Truyện Chữ Truyện Mây Xanh Không Rơi - Mộ Tư Tại Viễn Đạo được cập nhật nhanh và đầy đủ nhất tại TruyenHub. Bạn đọc đừng quên để lại bình luận và chia sẻ, ủng hộ TruyenHub ra các chương mới nhất của truyện Truyện Mây Xanh Không Rơi - Mộ Tư Tại Viễn Đạo.
Tên gốc: 青云不坠Tác giả: Mộ Tư Tại Viễn ĐạoThể loại: Ngôn tình dân quốc, SESố chương: 14 chươngVăn ánA Ngôn,Anh muốn tận trung với nước, em hiểu. Muốn đi thì đi, em ở Thượng Hải, đợi anh trở về.Em mãi là của anh. Nhớ anh.—–“Cô Đường đừng coi thường mình.” Phó Hoài Ngôn cúi sát, lời nói nặng tình: “Em khiến Phó mỗ cả đời này vướng bận.”Gương mặt nàng bừng đỏ rồi lảng đi, mắng: “Nói toàn điều hay ho.”“Những lời hay chỉ dành cho em.” Anh vuốt ve má nàng, giọng đầy lưu luyến: “Anh sắp phải đi, đừng giận anh.”Thanh Ý nhìn thẳng vào mắt anh, hỏi: “Bao giờ anh đi?”“Ba ngày nữa.” Anh đáp.“Khi nào anh về?”“Chưa biết.”“Phi công…” Nàng thầm thì, mắt ngước lên trời. Những đám mây trắng lững lờ trôi, bồng bềnh vô định như tương lai chưa thành hình.“Bảo vệ đất nước, tận trung vì nước, đó là điều anh mong muốn.” Anh nói nhỏ. “Đợi anh về, chúng ta sẽ thành hôn.”—–Anh nói, khi trở về, họ sẽ thành thân.Anh hứa, một năm nữa, sẽ cưới nàng.Anh sẽ không thất hứa.Xa cách, nàng không biết sự thật ra sao. Lòng vừa hụt hẫng, vừa lo lắng, bồn chồn không yên. Nàng viết thư cho Vĩ Thư, cũng bặt vô âm tín.Mãi đến cuối năm, cuối cùng nàng mới nhận được phong thư từ Hàng Châu.Nửa năm trời chờ đợi, Thanh Ý run rẩy mở phong bì. Một tấm ảnh rách rơi ra.Là tấm ảnh hai người chụp chung. Nhưng phần có Phó Hoài Ngôn đã bị xé mất, chỉ còn lại một nửa gương mặt nàng.Một dự cảm chẳng lành ập đến, nàng vội mở thư. Giấy vẫn là loại anh thường dùng, nét chữ vẫn là anh. Nhưng chỉ vỏn vẹn bốn chữ – như ngàn mũi tên xuyên thẳng vào tim.Hãy quên anh đi.Phó Hoài Ngôn.
Bình luận truyện (0)
để bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!