Mưa Bụi
Tác giả:
Khuyết Danh
Thể loại:
Ngược
Tiên Hiệp
Huyền Huyễn
Dị Giới
Kiếm Hiệp
Ngôn Tình
Sủng
Trọng Sinh
Cổ Đại
Truyện Ngắn
Trạng thái:
Hoàn thành
Độ dài: 4 Chương
4 lượt xem
0 đánh dấu
0.0/5
(0 đánh giá)
Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ hay online. Truyện Mưa Bụi là một truyện online của tác giả Khuyết Danh sáng tác thuộc thể loại Ngược, Tiên Hiệp, Huyền Huyễn, Dị Giới, Kiếm Hiệp, Ngôn Tình, Sủng, Trọng Sinh, Cổ Đại, Truyện Ngắn, với diễn biến, nội dung truyện rất hấp dẫn và cuốn hút. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới đầy sự sáng tạo mới lạ, những tình tiết đặc sắc, giúp bạn có những trải nghiệm thích thú, mới lạ hơn.
Truyện Chữ Truyện Mưa Bụi được cập nhật nhanh và đầy đủ nhất tại TruyenHub. Bạn đọc đừng quên để lại bình luận và chia sẻ, ủng hộ TruyenHub ra các chương mới nhất của truyện Truyện Mưa Bụi.
Truyện Chữ Truyện Mưa Bụi được cập nhật nhanh và đầy đủ nhất tại TruyenHub. Bạn đọc đừng quên để lại bình luận và chia sẻ, ủng hộ TruyenHub ra các chương mới nhất của truyện Truyện Mưa Bụi.
Đầu xuân năm Cảnh Hoà thứ bảy, Chu phu nhân đột nhiên mang toàn bộ trang sức đi bán. Cả phố Tây đều kinh động. Ai cũng biết Chu Hằng yêu thê tử mình đến mức nào.Năm xưa hắn nghèo đến không đủ lộ phí lên Kinh dự thi, chính nàng đã lén bán vòng tay gom góp cho đủ. Về sau hắn còn trẻ tuổi đã làm đến Lang trung bộ Hộ, tương lai xán lạn, cũng chưa từng bạc đãi nàng.Ít nhất, người ngoài đều nghĩ như vậy.Cho đến hôm ấy. Ngay giữa cửa tiệm trang sức, Chu phu nhân tháo cây trâm phượng cuối cùng xuống thì Chu Hằng cũng vừa trở về. Hắn nhìn hộp nữ trang trên bàn, chỉ cười dịu dàng.“Phu nhân lại ầm ĩ gì vậy?”Chu phu nhân không đáp. Nàng chỉ nhẹ nhàng hỏi:“Hôm qua chàng nói dự tiệc ở phủ Thượng thư?”“Ừ.”“Vậy vì sao ta lại thấy chàng ở hiệu thuốc phía nam thành?”Không khí lập tức lặng ngắt. Một lúc lâu sau, Chu Hằng mới cười nhạt:“Ta bị cảm lạnh thôi.”Chu phu nhân gật đầu.“Đại phu kê thuốc an thai… cũng trị được cảm lạnh sao?”Ngoài hiên mưa bụi rơi. Không ai dám lên tiếng. Ngay cả chưởng quầy cũng cúi đầu giả vờ tính sổ.Chu Hằng im lặng rất lâu mới đè thấp giọng: “Nàng theo dõi ta?”Rất lâu sau, nàng mới nhìn người trước mặt, khẽ hỏi:“Ta chỉ muốn biết, người năm đó cõng ta đi hơn mười dặm tìm đại phu giữa mùa đông giá rét…”“Và người hiện giờ…”“Rốt cuộc có còn là cùng một người không?”
Không tìm thấy chương phù hợp.